Những ngày cuối thu nắng thường vàng hơn và gay gắt hơn như để báo hiệu thời tiết đang chuyển mùa. Cuối thu những chùm hoa sữa cũng nở rộ trên cây, hòa quyện một mùi hương nồng nàn Hà Nội. Những người ở nơi xa đến thường rất ấn tượng với mùa thu Hà Nội, có hương cốm mới, mùi hoa sữa thơm nồng và những thiếu nữ Hà Nội dịu dàng trong sắc thu. Mùa thu đến rồi mùa thu lại qua, đọng lại trong lòng người lữ khách bao nỗi nhớ, khắc khoải mong chờ.
Nhịp sống quá vội vàng và gấp gáp khiến cho con người mỏi mệt và đâu còn thời gian để lắng lại và suy tư. Mỗi sáng sớm khi bước ra khỏi nhà, tôi lại tự tạo động lực cho ngày mới, những dự cảm, ước vọng về một ngày tươi đẹp với những sự dấn thân, chiến đấu hết mình, cuộc sống trở nên năng động hơn, vội vàng hơn, gấp gáp hơn. Có lúc vội vàng, chạy nhanh quá chẳng kịp dừng lại để suy tư. Và những ngày qua, dường như tôi đang chạy đua với một điều gì đó, gấp gáp, vội vàng lắm. Cuối mỗi ngày khi trở về nhà lúc đêm khuya, khi có những ngôi nhà đã tắt đèn, lắng mình lại cảm nhận mọi thứ lại ùa về. Trong đêm vẫn có những con người làm việc thầm lặng, vẫn có những con người đang thổn thức, nhớ thương. Biết anh, biết em đang ở gần đấy nhưng chẳng biết làm gì để động viên, an ủi. Biết anh đang lạc đường và biết rằng anh sẽ buồn nên chẳng muốn đi xa, vẫn ở đó để chờ anh, “khi anh vấp lối trên con đường xa trong đôi mắt em con đường soi lối về, khi anh vấp ngã mắt em luôn dịu êm...” Biết em đang buồn, biết em đang giận, em tránh mặt, em ngại gặp mặt, em có nhiều suy tư, tâm trạng nhưng lại chẳng biết nói gì, làm gì để động viên em. Biết anh, biết em vẫn thức khuya hay ngủ muộn lắm nhưng khuyên mãi, nhắc mãi hai người vẫn chẳng chịu đi ngủ sớm, chẳng chịu giữ sức khỏe. Vừa giận mà vừa thương.
Chẳng có mấy ngày xin nghỉ ở nhà và suy tư như thế, sống chậm lại, dừng lại một chút để quan tâm, quan sát những người xung quanh. Đêm qua một giấc mơ lạ lùng đến, gặp một người thân quen, người ấy. Lâu rồi không có những giấc mơ như thế, cũng không cảm nhận được gì nữa, thỉnh thoảng ngồi tưởng tượng lại, nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa. Nhưng bây giờ thì không nhớ nữa, nhớ lại chỉ thấy khóc hoài, đối diện với thực tế chỉ thấy lòng thắt lại, chẳng muốn nghĩ, chẳng muốn khóc, chỉ muốn để vết thương lắng lại và xoa dịu. Nhưng con đò vẫn còn đó, vẫn ở đó để chờ con thuyền lạc lối quay trở về, nhất định một ngày người ấy trở về.