[bình yên nhỏ] & [bình yên đủ]
Lạ quá khi hôm qua không chỉ nằm lải nhải 1 mình những điều về anh ấy mà tự dưng lại nghĩ đến Sou. Hồi trc Sou vs Ros cũng thân nhau nhỉ (cũng có thể như thế vẫn chưa phải là thân nhưng cứ cho là như thế đi). Sou luôn đem lại cảm hứng cho những dòng thơ của Ros nhưng chưa bao h Ros viết tặng Sou 1 bài thơ vì Ros chỉ có thể làm thơ cho 1 ng` khác k fai Sou và Sou cũng thế. Hôm qua tự nhiên nằm lẩm bẩm rồi viết ra giấy mấy dòng thơ của Sou:
[Bình yên vẽ trên 1 cánh cửa màu xanh...
...1 nét cười đậm.
Và em này...
...phía cuối con đường em hãy chạm yêu thương
Mấy câu thơ này gợi nhắc bình yên quá vậy mà lại khiến Ros viết lên những dòng thơ u uất đến lạ. Ros biết hồi đó đọc thơ Ros viết Sou k vui.
Lần đầu đọc thơ Sou viết, Ros đã tưởng đó là của 1 người khác. Trước đó chưa bao h Ros nghĩ Sou lại có thể viết thơ. Ros nghĩ Sou hời hợt và ngốc nghếch lắm. Bài thơ đầu tiên Ros đọc ấy đến h Ros vẫn nhớ như in. Anh ấy của Ros thích bài thơ đó lắm lắm í Sou ạ. Chính bài thơ đầu tiên ấy là cảm hứng Ros viết bài thơ tặng anh ấy, tặng riêng anh ấy mà thôi. Ros biết Sou vẫn k khi nào thôi hi vọng, thôi nhớ thương, thôi nhọc nhằn và kiên trì với tình yêu ấy. Nhưng Sou à...Sou hãy vứt bỏ những điều cũ kỹ kia đi để tìm cho mình...riêng mình chút [bình yên nhỏ] và yêu thương trọn vẹn để nó trở thành [bình yên đủ] như bài thơ của Sou:
Em gửi anh chút bình yên nhỏ
Như câu thơ viết vội cuối mùa,
Như nỗi nhớ đong đầy bàn tay nhỏ,
Như nỗi buồn tí tẹo sẽ qua mau.
Em gửi anh chút bình yên đủ
Đủ để anh bỗng thấy nhớ em,
Đủ để anh khi lang thang trên phố,
Thoảng ngọn gió cũng khiến anh mỉm cười.
Bình yên mềm như một khúc ru,
Mềm như mắt em,
Mền như hơi thở,
Mềm như nỗi nhớ khi khỏanh vắng đời em.
.......................................................................
>1 chút nhớ Sou<</body>
Chia sẻ
You need to be a member of Ky nang song va lam viec to add comments!
Tham gia ngay!