[ngọt]-[đắng]
[[[Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???]]]
Anh nhớ không? Lần cuối cùng em và anh gặp nhau ấy, chúng mình hẹn nhau ở Thảo trà quán. Anh nói muốn cho em thưởng thức thử Dũng sĩ trà ở đó. Ngày hôm ấy trời mưa, anh đến trước đợi em. Em gọi Dũng sĩ trà còn anh gọi Quý phi trà. Chị nhân viên mang cho em Quý phi trà còn đưa Dũng sĩ trà cho anh. Em nói chị ấy đổi lại, chị ấy nhìn 2 chúng mình rồi cười, anh cũng cười nói em đặc biệt thế đấy. Sau đó anh hỏi em có đổi ý không, nếu thích Quý phi trà anh sẽ đổi cho em. Em biết anh gọi Quý phi trà để phòng khi em sớm nắng chiều mưa mà. Anh hiểu em mà anh nhỉ.
Có lần anh hỏi em vị đắng và vị ngọt cái nào lưu lại lâu hơn? Tại sao café càng đắng lại càng ngon? Em không thích café, thực sự không biết thưởng thức, không hiểu nhưng em vẫn trả lời anh. Em trả lời không phải dựa trên lý thuyết café mà là lý thuyết NGỌT – ĐẮNG.
Tân Di Ổ đã từng viết những dòng này trong tác phẩm của mình: Tại sao người đàn bà luôn nhớ lần đầu tiên…cũng luôn nhớ người đàn ông đàu tiên của mình? Phải chăng là vì những đau đớn đó? Cô ta luôn chỉ nhớ người đã đem lại cảm giác đau đớn đến tột cùng đó chứ không phải người đàn ông mang đến cảm giác hạnh phúc. Đơn giản vì [đắng] làm người ta khó quên hơn [ngọt].
Người ta thích café vì vị đắng của nó. Bỏ thêm chút sữa hơi ngòn ngọt. Cũng giống như em luôn thích chocolate, đầu tiên là vì vị ngọt, sau là chút đăng đắng còn sót lại trên lưỡi sau khi ăn xong. Em bảo em khó hiểu, anh nói ừ em là bà già khó tính.
Em không bao giờ uống café đen, đi với bạn em luôn gọi café béo thật nhiều sữa. Bọn nó cười. Em mặc kệ, không uống được sao lại cứ phải cố. Em không làm những gì em không thích. Nhưng anh luôn làm những điều anh-không-thích-vì-em.
Em thích đồ ngọt. Còn anh là vị đắng mãi mãi trong cuộc đời em.
Chia sẻ
You need to be a member of Ky nang song va lam viec to add comments!
Tham gia ngay!